助甫远驾见访遂成四章情见乎辞 其二

明代 王世贞
踰立谢兵符,始托君子盟。嬿婉甫再秋,十五为别龄。 人生能几何,霜鬓不再青。故友艳春华,屈指若晨星。 存者散各天,逝者忽已冥。拭泪荐君卮,安能令不盈。 北斗向阑干,携手步中庭。景光各自爱,竹素以为徵。
xiè bīng   shǐ tuō jūn zi méng yàn wǎn 嬿 zài qiū shí   wéi bié líng    
rén shēng néng   shuāng bìn zài qīng yǒu yàn chūn huā   zhǐ ruò chén xīng    
cún zhě sàn tiān   shì zhě míng shì lèi jiàn jūn zhī ān   néng lìng yíng    
běi dǒu xiàng lán gān   xié shǒu zhōng tíng jǐng guāng ài zhú   wéi zhēng