助甫远驾见访遂成四章情见乎辞 其一

明代 王世贞
为欢日苦短,为别日苦长。与子期燕中,不知几星霜。 寒枝噪乾鹊,故人登我堂。东风随裾来,四坐为芬芳。 缱绻未及申,命酒且尽觞。流尘满金徽,拂拭荐瑶床。 弹者志文王,听者称望羊。击节三起坐,掩抑以彷徨。 安得双鸾翼,凌云共翱翔。
wèi huān duǎn   wéi bié zhǎng yàn zhōng   zhī xīng shuāng    
hán zhī zào qián què   rén dēng táng dōng fēng suí lái   zuò wèi fēn fāng    
qiǎn quǎn wèi shēn   mìng jiǔ qiě jìn shāng liú chén mǎn jīn huī   shì jiàn yáo chuáng    
dàn zhě zhì wén wáng   tīng zhě chēng wàng yáng jié sān zuò yǎn   páng huáng    
ān shuāng luán   líng yún gòng áo xiáng