竹窗

清代 顾维鈊
只消尘网豁眉端,纵被闲愁缚也宽。花事韵添朝芍药,竹声清绝夜琅玕。 烧香却爱烟成篆,书句偏嫌字出阑。莫道日长炎热苦,自知心骨本来寒。
zhǐ xiāo chén wǎng huō méi duān   zòng bèi xián chóu kuān huā shì yùn tiān cháo sháo yào zhú   shēng qīng jué láng gān    
shāo xiāng què ài yān chéng zhuàn   shū piān xián chū lán dào zhǎng yán   zhī xīn běn lái hán