宋代 丁谓
自保猗猗绿,谁怜冉冉根。 紫花含凤实,绣箨抱龙孙。 扫月仙坛静,摇风雪雾昏。 彤竿思化杖,绀弃想开樽。
bǎo 绿   shuí lián rǎn rǎn gēn  
huā hán fèng shí   xiù tuò bào lóng sūn  
sǎo yuè xiān tán jìng   yáo fēng xuě hūn  
tóng gān 竿 huà zhàng   gàn xiǎng kāi zūn