宋代 丁謂
自保猗猗綠,誰憐冉冉根。 紫花含鳳實,繡籜抱龍孫。 掃月仙壇靜,搖風雪霧昏。 彤竿思化杖,紺棄想開樽。
bǎo   shuí lián rǎn rǎn gēn  
huā hán fèng shí   xiù tuò bào lóng sūn  
sǎo yuè xiān tán jìng   yáo fēng xuě hūn  
tóng gān 竿 huà zhàng   gàn xiǎng kāi zūn