唐代 韩溉
树色连云万叶开,王孙不厌满庭栽。凌霜尽节无人见, 终日虚心待凤来。谁许风流添兴咏,自怜潇洒出尘埃。 朱门处处多闲地,正好移阴覆翠苔。
shù lián yún wàn kāi   wáng sūn yàn mǎn tíng zāi líng shuāng jìn jié rén jiàn  
zhōng xīn dài fèng lái shuí fēng liú tiān xīng yǒng   lián xiāo chū chén āi
zhū mén chù chù duō xián   zhèng hǎo yīn cuì tái