唐代 韓溉
樹色連雲萬葉開,王孫不厭滿庭栽。凌霜盡節無人見, 終日虛心待鳳來。誰許風流添興詠,自憐瀟灑出塵埃。 朱門處處多閒地,正好移陰覆翠苔。
shù lián yún wàn kāi   wáng sūn yàn mǎn 滿 tíng zāi líng shuāng jìn jié rén jiàn  
zhōng xīn dài fèng lái shuí fēng liú tiān xīng yǒng   lián xiāo chū chén āi
zhū mén chù chù duō xián   zhèng hǎo yīn cuì tái