周中元赋御画骢马次其韵

宋代 李纲
蓬莱宫殿日月长,广廷汎洒如无帚。临轩亲貌玉花骢,天骥自出天人手。 惊鸿欲起无羁皂,如闻朔风动秋草。奋身骧首举双蹄,意态天然始知巧。 时危反掌同永嘉,胡骑飒沓陵中华。当时宸笔散烟雾,往往流落群臣家。 雄姿倜傥精权奇,此画惟应识者知。怅望崆峒转仙仗,忍传耆旧把天衣。
péng lái gōng diàn 殿 yuè zhǎng   guǎng 广 tíng fàn zhǒu lín xuān qīn mào huā cōng tiān   chū tiān rén shǒu    
jīng hóng 鸿 zào   wén shuò fēng dòng qiū cǎo fèn shēn xiāng shǒu shuāng   tài tiān rán shǐ zhī qiǎo    
shí wēi fǎn zhǎng tóng yǒng jiā   líng zhōng huá dāng shí chén sàn yān wǎng   wǎng liú luò qún chén jiā    
xióng 姿 tǎng jīng quán   huà wéi yīng shí zhě zhī chàng wàng kōng tóng zhuǎn xiān zhàng rěn   chuán jiù tiān