周中元賦御畫驄馬次其韻

宋代 李綱
蓬萊宮殿日月長,廣廷汎灑如無帚。臨軒親貌玉花驄,天驥自出天人手。 驚鴻欲起無羈皂,如聞朔風動秋草。奮身驤首舉雙蹄,意態天然始知巧。 時危反掌同永嘉,胡騎颯沓陵中華。當時宸筆散煙霧,往往流落群臣家。 雄姿倜儻精權奇,此畫惟應識者知。悵望崆峒轉仙仗,忍傳耆舊把天衣。
péng lái gōng diàn 殿 yuè zhǎng   guǎng tíng fàn zhǒu lín xuān qīn mào huā cōng tiān   chū tiān rén shǒu    
jīng hóng zào   wén shuò fēng dòng qiū cǎo fèn shēn xiāng shǒu shuāng   tài tiān rán shǐ zhī qiǎo    
shí wēi fǎn zhǎng tóng yǒng jiā   líng zhōng huá dāng shí chén sàn yān wǎng   wǎng liú luò qún chén jiā    
xióng 姿 tǎng jīng quán   huà wéi yīng shí zhě zhī chàng wàng kōng tóng zhuǎn xiān zhàng rěn   chuán jiù tiān