舟中晓赋

宋代 陆游
木落霜清水鸟呼,扁舟夜泊古城隅。 吹残画角钟初动,低尽寒空斗欲无。 浪迹已同鸥境界,远游方羡雁程途。 高樯健席从今始,遍历三湘与五湖。
luò shuāng qīng shuǐ niǎo   piān zhōu chéng  
chuī cán huà jiǎo zhōng chū dòng   jǐn hán kōng dòu  
làng tóng ōu jìng jiè   yuǎn yóu fāng xiàn yàn chéng  
gāo qiáng jiàn cóng jīn shǐ   biàn sān xiāng