舟中闻蛩
秋月满行舟,秋虫响孤岸。
岂独居者愁,当令客心乱。
展转重兴嗟,所嗟时节换。
时节不苦留,川涂行已半。
霜落草根枯,清音从此断。
谁复过江南,哀鸿为我伴。
qiū
秋
yuè
月
mǎn
满
xíng
行
zhōu
舟
,
qiū
秋
chóng
虫
xiǎng
响
gū
孤
àn
岸
。
qǐ
岂
dú
独
jū
居
zhě
者
chóu
愁
,
dāng
当
lìng
令
kè
客
xīn
心
luàn
乱
。
zhǎn
展
zhuǎn
转
zhòng
重
xīng
兴
jiē
嗟
,
suǒ
所
jiē
嗟
shí
时
jié
节
huàn
换
。
shí
时
jié
节
bù
不
kǔ
苦
liú
留
,
chuān
川
tú
涂
xíng
行
yǐ
已
bàn
半
。
shuāng
霜
luò
落
cǎo
草
gēn
根
kū
枯
,
qīng
清
yīn
音
cóng
从
cǐ
此
duàn
断
。
shuí
谁
fù
复
guò
过
jiāng
江
nán
南
,
āi
哀
hóng
鸿
wèi
为
wǒ
我
bàn
伴
。