舟中望黄山

明代 袁宏道
识面二十年,登临才半次。濡雨出层岚,未曾留一字。 青山笑主人,何事近相易。墨潘汗巉岏,数尽他家事。 主人忽沉想,为君搆幽丽。兀然三四峰,反覆无可记。 孱陵一万家,家家立生翠。倍远倍高寒,淡冶如秋睡。 昔我登郡楼,微芒见葱髻。越三峡而南,千里尽平地。 见培塿则喜,何况发姿媚。见色不见山,此是山三昧。
shí miàn èr shí nián   dēng lín cái bàn chū céng lán wèi   céng liú    
qīng shān xiào zhǔ rén   shì jìn xiāng pān hàn chán wán shù   jǐn jiā shì    
zhǔ rén chén xiǎng   wèi jūn gòu yōu rán sān fēng fǎn      
càn líng wàn jiā   jiā jiā shēng cuì bèi yuǎn bèi gāo hán dàn   qiū shuì    
dēng jùn lóu   wēi máng jiàn cōng yuè sān xiá ér nán qiān   jǐn píng    
jiàn péi lǒu   kuàng 姿 mèi jiàn jiàn shān   shì shān sān mèi