舟中听大人弹琴

宋代 苏轼
弹琴江浦夜漏水,敛衽窃听独激昂。 风松瀑布已清绝,更爱玉佩声琅珰。 自従郑卫乱雅乐,古器残缺世已忘。 千家寥落独琴在,有如老仙不死阅兴亡。 世人不容独反古,强以新曲求铿锵。 微音淡弄忽变转,数声浮脆如笙簧。 无情枯木今尚尔,何况古意堕渺茫。 江空月出人响绝,夜阑更请弹文王。
tán qín jiāng lòu shuǐ   liǎn rèn qiè tīng áng
fēng sōng bào qīng jué   gèng ài pèi shēng láng dāng
cóng zhèng wèi luàn yuè   cán quē shì wàng
qiān jiā liáo luò qín zài   yǒu lǎo xiān yuè xīng wáng
shì rén róng fǎn   qiáng xīn qiú kēng qiāng
wēi yīn dàn nòng biàn zhuǎn   shù shēng cuì shēng huáng
qíng jīn shàng ěr   kuàng duò miǎo máng
jiāng kōng yuè chū rén xiǎng jué   lán gèng qǐng dàn wén wáng