舟中独夜

宋代 张嵲
泊舟依聚落,水色澹余辉。 红树满秋山,夕烟上霏微。 稍观渔火明,渐见行人稀。 孤客畏遥夜,况乃穷秋时。 疏篷见天星,朔风左右吹。 重衾不能暖,展转枕屡移。 怀归意恋恋,感旧心悽悽。 骤使百虑集,起坐复搘颐。 人生谅我牵,吁嗟竟何为。
zhōu luò   shuǐ dàn huī  
hóng shù mǎn qiū shān   yān shàng fēi wēi  
shāo guān huǒ míng   jiàn jiàn xíng rén  
wèi yáo   kuàng nǎi qióng qiū shí  
shū péng jiàn tiān xīng   shuò fēng zuǒ yòu chuī  
chóng qīn néng nuǎn   zhǎn zhuǎn zhěn  
huái 怀 guī liàn liàn   gǎn jiù xīn  
zhòu shǐ 使 bǎi   zuò zhī  
rén shēng liàng qiān   jiē jìng wéi