周愚卿同丁永年陈明叔见饯于去城之十里致严
林表枫能赤,崖边菊许长。
别情俱惨憺,风日倍荒凉。
岂为钟情极,端由取友良。
颓然醒杂意,初不累杯觞。
lín
林
biǎo
表
fēng
枫
néng
能
chì
赤
,
yá
崖
biān
边
jú
菊
xǔ
许
cháng
长
。
bié
别
qíng
情
jù
俱
cǎn
惨
dàn
憺
,
fēng
风
rì
日
bèi
倍
huāng
荒
liáng
凉
。
qǐ
岂
wèi
为
zhōng
钟
qíng
情
jí
极
,
duān
端
yóu
由
qǔ
取
yǒu
友
liáng
良
。
tuí
颓
rán
然
xǐng
醒
zá
杂
yì
意
,
chū
初
bù
不
lèi
累
bēi
杯
shāng
觞
。