周原已母孺人寿诗分题得笄

明代 李东阳
忆年十五头始笄,二十嫁作梁鸿妻。自从结发事夫子,每以盥栉随鸣鸡。 昼行顾影夜照烛,举步不出閤与闺。多情爱笄恐笄坠,举案直与双眉齐。 夫年七十头总白,白发尚可胜梳鎞。郎君宦游得归省,会以甘旨充盐齑。 凤冠珠翟有时降,笄也未可抛尘泥。戏将拈取示儿道,此物见尔从孩提。 愿翁长健姥亦健,鹤形鲐背牙齿鲵。更看此物作家宝,岁岁分赋长生题。
nián shí tóu shǐ   èr shí jià zuò liáng hóng 鸿 cóng jié shì měi   guàn zhì suí míng    
zhòu xíng yǐng zhào zhú   chū guī duō qíng ài kǒng zhuì   àn zhí shuāng méi    
nián shí tóu zǒng bái   bái shàng shèng shū láng jūn huàn yóu guī xǐng huì   gān zhǐ chōng yán    
fèng guān zhū yǒu shí jiàng   wèi pāo chén jiāng niān shì ér dào   jiàn ěr cóng hái    
yuàn wēng cháng jiàn lǎo jiàn   xíng tái bèi chǐ 齿 gèng kàn zuò jiā bǎo suì   suì fēn cháng shēng