舟夜梦顾一丈
吕梁之水青石矶,中天寒月何霏微。梅花寂寞有谁赋,芳草飘零胡不归。
江海故人忽入梦,英雄白首空沾衣。明朝怀袖有尺素,安得双鸿云际飞。
lǚ
吕
liáng
梁
zhī
之
shuǐ
水
qīng
青
shí
石
jī
矶
,
zhōng
中
tiān
天
hán
寒
yuè
月
hé
何
fēi
霏
wēi
微
méi
。
huā
梅
jì
花
mò
寂
yǒu
寞
shuí
有
fù
谁
fāng
赋
,
cǎo
芳
piāo
草
líng
飘
hú
零
bù
胡
guī
不
归
。
jiāng
江
hǎi
海
gù
故
rén
人
hū
忽
rù
入
mèng
梦
,
yīng
英
xióng
雄
bái
白
shǒu
首
kōng
空
zhān
沾
yī
衣
míng
。
cháo
明
huái
朝
xiù
怀
yǒu
袖
chǐ
有
sù
尺
ān
素
,
dé
安
shuāng
得
hóng
双
yún
鸿
jì
云
fēi
际
飞
。