舟宿湖口

宋代 董嗣杲
汀沙如雪水无声,舟倚蒹葭雁不惊。 霜气隔篷才数尺,斗杓插地已三更。 抛书枕畔怜儿子,看剑镫前慨友生。 尚有乘桴无限意,催人摇橹转江城。
tīng shā xuě shuǐ shēng   zhōu jiān jiā yàn jīng  
shuāng péng cái shù chǐ   dòu sháo chā sān gēng  
pāo shū zhěn pàn lián ér zi   kàn jiàn dèng qián kǎi yǒu shēng  
shàng yǒu chéng xiàn   cuī rén yáo zhuǎn jiāng chéng