周时仲提干求二亲墓亭扁答以攀柏因为著语

宋代 许及之
扫松拜亲墓,攀柏念亲泣。柏露滴儿衣,儿泪和露湿。 五鼎从可陈,三釜嗟何及。坟前白颈鸦,终日声楂楂。
sǎo sōng bài qīn   pān bǎi niàn qīn bǎi ér ér   lèi shī   湿  
dǐng cóng chén   sān jiē fén qián bái jǐng zhōng   shēng zhā zhā