周時仲提干求二親墓亭扁答以攀柏因為著語

宋代 許及之
掃松拜親墓,攀柏念親泣。柏露滴兒衣,兒淚和露濕。 五鼎從可陳,三釜嗟何及。墳前白頸鴉,終日聲楂楂。
sǎo sōng bài qīn   pān bǎi niàn qīn bǎi ér ér   lèi shī    
dǐng cóng chén   sān jiē fén qián bái jǐng zhōng   shēng zhā zhā