周生为亡友王子馆甥颇有沦落之叹怆焉念旧为赠此诗

明代 王世贞
忆从维扬楫,风尘失而舅。幸馀延陵诺,不堕孝标口。 玉犹当日润,璞更何年剖。恻怆今昔言,乾坤重回首。
cóng wéi yáng   fēng chén shī ér jiù xìng yán líng nuò   duò xiào biāo kǒu    
yóu dāng rùn   gèng nián pōu chuàng jīn yán qián   kūn chóng huí shǒu