周生為亡友王子館甥頗有淪落之嘆愴焉念舊為贈此詩

明代 王世貞
憶從維揚楫,風塵失而舅。幸餘延陵諾,不墮孝標口。 玉猶當日潤,璞更何年剖。惻愴今昔言,乾坤重回首。
cóng wéi yáng   fēng chén shī ér jiù xìng yán líng nuò   duò xiào biāo kǒu    
yóu dāng rùn   gèng nián pōu chuàng jīn yán qián   kūn chóng huí shǒu