舟人吹笛

宋代 杨万里
长江无风水平绿,也无靴文也无谷。 东西一望光浮空,莹然千顷无瑕玉。 船上儿郎不耐闲,醉拈横笛吹云烟。 一声清长响彻天,山猿啼月涧落泉。 更打羊皮小腰鼓,头如青峰手如雨。 中流忽有一大鱼,跳破琉璃丈来许。
cháng jiāng fēng shuǐ píng 绿   xuē wén  
dōng 西 wàng guāng kōng   yíng rán qiān qǐng xiá  
chuán shàng ér láng nài xián   zuì niān héng chuī yún yān  
shēng qīng zhǎng xiǎng chè tiān   shān yuán yuè jiàn luò quán  
gèng yáng xiǎo yāo   tóu qīng fēng shǒu  
zhōng liú yǒu   tiào liú li zhàng lái