舟出西门

宋代 董嗣杲
扁舟冒冷雨,初出安定门。 天开水墨图,浓淡迷湖村。 渔板閧白昼,庙钟撞黄昏。 客船行虚明,天净水不浑。 向行数十程,万愁谁与论。 去家幸已近,方信萍无根。 湖歌发夜分,欸乃惊梦魂。 江行两月馀,不负惟酒樽。
piān zhōu mào lěng   chū chū ān dìng mén  
tiān kāi shuǐ   nóng dàn cūn  
bǎn hòng bái zhòu   miào zhōng zhuàng huáng hūn  
chuán xíng míng   tiān jìng shuǐ hún  
xiàng xíng shù shí chéng   wàn chóu shuí lùn  
jiā xìng jìn   fāng xìn píng gēn  
fēn   ǎi nǎi jīng mèng hún  
jiāng xíng liǎng yuè   wéi jiǔ zūn