种竹重寄子瞻

宋代 刘攽
官曹何独异吾庐,修竹成林手种初。未必七贤皆纵逸,因从三昧得无馀。 风声似水还成韵,日影填金尚觉疏。旧事喜君能记忆,兴来当复埽墙书。
guān cáo   xiū zhú chéng lín shǒu zhǒng chū wèi xián jiē zòng yīn   cóng sān mèi    
fēng shēng shì shuǐ hái chéng yùn   yǐng tián jīn shàng jué shū jiù shì jūn néng xīng   lái dāng sào qiáng shū