種竹重寄子瞻

宋代 劉攽
官曹何獨異吾廬,修竹成林手種初。未必七賢皆縱逸,因從三昧得無餘。 風聲似水還成韻,日影填金尚覺疏。舊事喜君能記憶,興來當復埽牆書。
guān cáo   xiū zhú chéng lín shǒu zhǒng chū wèi xián jiē zòng yīn   cóng sān mèi    
fēng shēng shì shuǐ hái chéng yùn   yǐng tián jīn shàng jué shū jiù shì jūn néng xīng   lái dāng sào qiáng shū