种竹偶书

宋代 刘敞
少有王子癖,长怜此君雅。常嫌地喧窄,不敢谋潇洒。 昨日山客来,劝我栽砌下。感荷知我心,遂得移绕舍。 其中置磐石,可以措尊斝。于此更一座,以待违名者。 山禽时复来,清啭如郊野。其馀即无见,不辨春与夏。 吾惟厌时俗,人亦来者寡。顺然两无议,外誉焉足假。 新笋渐盈尺,新枝已铺瓦。燕雀勿相惊,深沈似隆夏。
shǎo yǒu wáng   zhǎng lián jūn cháng xián xuān zhǎi   gǎn móu xiāo
zuó shān lái   quàn zāi xià gǎn zhī xīn   suì rào shě
zhōng zhì pán shí   cuò zūn jiǎ gèng zuò   dài wéi míng zhě
shān qín shí lái   qīng zhuàn jiāo jiàn   biàn chūn xià
wéi yàn shí   rén lái zhě guǎ shùn rán liǎng   wài yān jiǎ
xīn sǔn jiàn yíng chǐ   xīn zhī yàn què xiāng jīng   shēn shěn shì lóng xià