种竹二首 其一

明代 释函是
丹霞多异木,筼筜别一山。常恐绿阴短,分植诸岩端。 天帚不可偏,横扫碧空烟。碧烟无尽时,此帚天门悬。 阳屿有平石,名之为仙坛。方广十丈馀,四围青琅玕。 风来动遐音,宫商自成弹。相传羽化人,石上去不还。 洁净无尘箨,至今空盘桓。我非爱方士,爱此清风寒。 敢效李卫公,日报竹平安。
dān xiá duō   yún dāng bié shān cháng kǒng 绿 yīn duǎn   fēn zhí zhū yán duān
tiān zhǒu piān   héng sǎo kōng yān yān jìn shí   zhǒu tiān mén xuán
yáng 屿 yǒu píng shí   míng zhī wèi xiān tán fāng guǎng 广 shí zhàng   wéi qīng láng gān
fēng lái dòng xiá yīn   gōng shāng chéng dàn xiāng chuán huà rén   shí shǎng hái
jié jìng chén tuò   zhì jīn kōng pán huán fēi ài fāng shì   ài qīng fēng hán
gǎn xiào wèi gōng   bào zhú píng ān