种竹

宋代 张嵲
屏居倦幽独,出门无所适。 种竹满前庭,坐玩凌寒色。 森森密阴净,竦竦条干直。 晴日借景光,霜风时荡析。 自我来此居,三见岁华易。 小孙渐成童,长杨忆初植。 杂花亦纷然,似欲娱閴寂。 世虑久已忘,况乃头半白。 旧乡丧乱后,城郭满荆棘。 藉使能北归,亦不异作客。 独怀首丘念,未易忘日夕。 读书计诚谬,习静理何益。 万事鸟过空,何处留遗迹。 世故漫酬酢,迢遥混今昔。
bǐng juàn yōu   chū mén suǒ shì  
zhǒng zhú mǎn qián tíng   zuò wán líng hán  
sēn sēn yīn jìng   sǒng sǒng tiáo gàn zhí  
qíng jiè jǐng guāng   shuāng fēng shí dàng  
lái   sān jiàn suì huá  
xiǎo sūn jiàn chéng tóng   cháng yáng chū zhí  
huā fēn rán   shì  
shì jiǔ wàng   kuàng nǎi tóu bàn bái  
jiù xiāng sāng luàn hòu   chéng guō mǎn jīng  
shǐ 使 néng běi guī   zuò  
huái 怀 shǒu qiū niàn   wèi wàng  
shū chéng miù   jìng  
wàn shì niǎo guò kōng   chǔ liú  
shì màn chóu zuò   tiáo yáo hùn jīn