重游栖霞

宋代 周文璞
林麓已尽虎不见,迩来流民所蹂践。 残僧自言昔遭变,藏经埋像犹可唁。 流泉鸣悲雨摧殿,满岩慈相沙汰难。 白盛缀粘或坏面,慧命弗绝如断线。 况我忧患经历遍,见此悲酸尚兢战。 千声万声走出门,门外秋花泣馀泫。
lín jǐn jiàn   ěr lái liú mín suǒ róu jiàn  
cán sēng yán zāo biàn   cáng jīng mái xiàng yóu yàn  
liú quán míng bēi cuī diàn 殿   mǎn yán xiāng shā tài nán  
bái shèng zhuì zhān huò huài miàn   huì mìng jué duàn xiàn 线  
kuàng yōu huàn jīng biàn   jiàn bēi suān shàng jīng zhàn  
qiān shēng wàn shēng zǒu chū mén   mén wài qiū huā xuàn