重用韵荅严上人 其二

明代 刘基
江水东流西日微,闲身不系独何依。尘埃爽飒枯蓬鬓,霜露凄凉破衲衣。 百粤雨馀山翠合,三韩云净海青飞。沧溟自古通天汉,梦绕黄姑织女机。
jiāng shuǐ dōng liú 西 wēi   xián shēn chén āi shuǎng péng bìn   shuāng liáng
bǎi yuè shān cuì   sān hán yún jìng hǎi qīng fēi cāng míng tōng tiān hàn   mèng rào huáng zhī