中岩

宋代 冯时行
旷绝无人境,超然乃真游。 如何许世俗,踏破苍苔幽。 我知大士心,月印千江秋。 示迹盖偶尔,雨罢云亦收。 层峦拥肺腑,修干骞龙虬。 巉岩近恐坠,窈窕翠欲流。 标指谅非月,索剑宁刻舟。 倚杖听松风,聊为信宿留。
kuàng jué rén jìng   chāo rán nǎi zhēn yóu  
shì   cāng tái yōu  
zhī shì xīn   yuè yìn qiān jiāng qiū  
shì gài ǒu ěr   yún shōu  
céng luán yōng fèi   xiū gàn qiān lóng qiú  
chán yán jìn kǒng zhuì   yǎo tiǎo cuì liú  
biāo zhǐ liàng fēi yuè   suǒ jiàn níng zhōu  
zhàng tīng sōng fēng   liáo wèi xìn 宿 liú