重题陈汉卿贫亦好斋

宋代 许及之
古人重安贫,未若贫而乐。岂不爱膏粱,顾乃嗜藜藿。 我闻首阳饿,荣名千驷怍。况乃陋巷子,箪瓢殊不恶。 刀头得几何,蜗角战方虐。以兹悟生理,贫中始澹泊。 陈侯清时英,廊庙宜著脚。圭窦势岂容,贫斋意聊托。 苍生方饥渴,未可云盘礴。且来禄万钟,脱粟躬自薄。
rén zhòng ān pín   wèi ruò pín ér ài gāo liáng   nǎi shì huò    
wén shǒu yáng è 饿   róng míng qiān zuò kuàng nǎi lòu xiàng zi dān   piáo shū è    
dāo tóu   jiǎo zhàn fāng nüè shēng pín   zhōng shǐ dàn    
chén hóu qīng shí yīng   láng miào zhù jiǎo guī dòu shì róng pín   zhāi liáo tuō    
cāng shēng fāng   wèi yún pán qiě lái wàn zhōng tuō   gōng báo