重題陳漢卿貧亦好齋

宋代 許及之
古人重安貧,未若貧而樂。豈不愛膏粱,顧乃嗜藜藿。 我聞首陽餓,榮名千駟怍。況乃陋巷子,簞瓢殊不惡。 刀頭得幾何,蝸角戰方虐。以茲悟生理,貧中始澹泊。 陳侯清時英,廊廟宜著腳。圭竇勢豈容,貧齋意聊托。 蒼生方饑渴,未可雲盤礴。且來祿萬鍾,脫粟躬自薄。
rén zhòng ān pín   wèi ruò pín ér ài gāo liáng   nǎi shì huò    
wén shǒu yáng è   róng míng qiān zuò kuàng nǎi lòu xiàng zi dān   piáo shū è    
dāo tóu   jiǎo zhàn fāng nüè shēng pín   zhōng shǐ dàn    
chén hóu qīng shí yīng   láng miào zhù jiǎo guī dòu shì róng pín   zhāi liáo tuō    
cāng shēng fāng   wèi yún pán qiě lái wàn 祿 zhōng tuō   gōng báo