忠侍者自隐静来既归觅诗因述其意以赠之自可

宋代 吴芾
上人手持隐静书,示我刊成送行句。 飘忽如云不可留,又归隐静山中去。 自谓为僧亦有缘,获事老师非易遇。 第念学道须遍参,要证此心归宿处。 退量天分不如人,亦复性资非颍悟。 那能终日坐蒲团,只看水上浮杯渡。 挑囊亦欲走诸方,趁此年龄犹未暮。 他时参竟却归来,伴我老师岩上住。 上人此意似可嘉,止是出家儿调度。 老师若也可其言,不应忘却来时路。
shàng rén shǒu chí yǐn jìng shū   shì kān chéng sòng xíng  
piāo yún liú   yòu guī yǐn jìng shān zhōng  
wèi wéi sēng yǒu yuán   huò shì lǎo shī fēi  
niàn xué dào biàn cān   yào zhèng xīn guī 宿 chù  
tuì 退 liàng tiān fèn rén   xìng fēi yǐng  
néng zhōng zuò tuán   zhǐ kàn shuǐ shàng bēi  
tiāo náng zǒu zhū fāng   chèn nián líng yóu wèi  
shí cān jìng què guī lái   bàn lǎo shī yán shàng zhù  
shàng rén jiā   zhǐ shì chū jiā ér diào  
lǎo shī ruò yán   yīng wàng què lái shí