钟山遇风雨 其一

元代 萨都剌
城市多骢马,清游有几人。山灵飞白雨,朝士说红尘。 云起钟楼暝,桃开野寺春。上人归太晚,谁主复谁宾。
chéng shì duō cōng   qīng yóu yǒu rén shān líng fēi bái   cháo shì shuō hóng chén
yún zhōng lóu míng   táo kāi chūn shàng rén guī tài wǎn   shuí zhǔ shuí bīn