锺山西庵白莲亭

宋代 王安石
山亭新破一方苔,白帝留花满四隈。 野艳轻明非傅粉,秋光清浅不凭材。 乡穷自作幽人伴,岁晚谁为静女媒。 可笑远公池上客,却因松菊赋归来。
shān tíng xīn fāng tái   bái liú huā mǎn wēi
yàn qīng míng fēi fěn   qiū guāng qīng qiǎn píng cái
xiāng qióng zuò yōu rén bàn   suì wǎn shuí wèi jìng méi
xiào yuǎn gōng chí shàng   què yīn sōng guī lái