钟山路间

宋代 张绍文
立马钟山路,斜阳锁乱峰。断碑生绿藓,古道立青松。 春事梅边觉,乡愁酒后浓。兴亡多感慨,我辈复情钟。
zhōng shān   xié yáng suǒ luàn fēng duàn bēi shēng xiǎn 绿   dào qīng sōng    
chūn shì méi biān jué   xiāng chóu jiǔ hòu nóng xīng wáng duō gǎn kǎi   bèi qíng zhōng