中秋雨

宋代 方岳
明月如佳人,会晤良亦难。 畴昔相与娱,误作容易看。 何如费倾结,欲语不可殚。 云间金背蟆,爱惜白玉盘。 宁受妒妇欺,不借俗世观。 坐令四中秋,雨滴梧桐寒。 人情重今夕,吴瓶藓花乾。 亦知月不老,终当出林端。 岂无三百钱,醉此素所欢。 举杯吞寒光,流入诗脾肝。 令我书传香,一洗儒生酸。
míng yuè jiā rén   huì liáng nán  
chóu xiāng   zuò róng kàn  
fèi qīng jié   dān  
yún jiān jīn bèi   ài bái pán  
níng shòu   jiè shì guān  
zuò lìng zhōng qiū   tóng hán  
rén qíng zhòng jīn   píng xiǎn huā qián  
zhī yuè lǎo   zhōng dāng chū lín duān  
sān bǎi qián   zuì suǒ huān  
bēi tūn hán guāng   liú shī gān  
lìng shū chuán xiāng   shēng suān