中秋夜君山脚下看月

唐代 无可
汹涌吹苍雾,朦朣吐玉盘。雨师清滓秽,川后扫波澜。 气射繁星灭,光笼八表寒。来驱云涨晚,路上碧霄宽。 熠耀游何在,蟾蜍食渐难。棹飞银电碎,林映白虹攒。 水魄连空合,霜辉压树干。夜深高不动,天下仰头看。
xiōng yǒng chuī cāng   méng tóng pán shī qīng huì   chuān hòu sǎo lán
shè fán xīng miè   guāng lóng biǎo hán lái yún zhǎng wǎn   shàng xiāo kuān
yào 耀 yóu zài   chán chú shí jiàn nán zhào fēi yín diàn suì   lín yìng bái hóng zǎn
shuǐ lián kōng   shuāng huī shù gàn shēn gāo dòng   tiān xià yǎng tóu kàn