中秋夜君山腳下看月

唐代 無可
洶湧吹蒼霧,朦朣吐玉盤。雨師清滓穢,川後掃波瀾。 氣射繁星滅,光籠八表寒。來驅雲漲晚,路上碧霄寬。 熠耀游何在,蟾蜍食漸難。棹飛銀電碎,林映白虹攢。 水魄連空合,霜輝壓樹幹。夜深高不動,天下仰頭看。
xiōng yǒng chuī cāng   méng tóng pán shī qīng huì   chuān hòu sǎo lán
shè fán xīng miè   guāng lóng biǎo hán lái yún zhǎng wǎn   shàng xiāo kuān
yào 耀 yóu zài   chán chú shí jiàn nán zhào fēi yín diàn suì   lín yìng bái hóng zǎn
shuǐ lián kōng   shuāng huī shù gàn shēn gāo dòng   tiān xià yǎng tóu kàn