中秋示座客

宋代 谢薖
去年中秋时,我病起复仆。苦遭水帝子,百计推不去。 床前客问病,草草壶觞具。酬献呼稚子,应答烦老妪。 今年幸强健,佳节欣会遇。况有座上客,萧散如鸥鹭。 尊前清兴发,岂数青蚊聚。南山又朝隮,晚雨细如雾。 难追阿连玩,徒咏希逸赋。阴晴天下同,吾事亦何预。 不须渊有珠,遑恤食无兔。人无百中秋,对月复几度。 幸逢方外交,姑乐酒中趣。君看清夜徂,草上已多露。
nián zhōng qiū shí   bìng zāo shuǐ bǎi   tuī    
chuáng qián wèn bìng   cǎo cǎo shāng chóu xiàn zhì yìng   fán lǎo    
jīn nián xìng qiáng jiàn   jiā jié xīn huì kuàng yǒu zuò shàng xiāo   sàn ōu    
zūn qián qīng xīng   shù qīng wén nán shān yòu cháo wǎn      
nán zhuī ā lián wán   yǒng yīn qíng tiān xià tóng   shì    
yuān yǒu zhū   huáng shí rén bǎi zhòng qiū duì   yuè    
xìng féng fāng wài jiāo   jiǔ zhōng jūn kàn qīng cǎo   shàng duō