中秋示座客

宋代 謝薖
去年中秋時,我病起復仆。苦遭水帝子,百計推不去。 床前客問病,草草壺觴具。酬獻呼稚子,應答煩老嫗。 今年幸強健,佳節欣會遇。況有座上客,蕭散如鷗鷺。 尊前清興發,豈數青蚊聚。南山又朝隮,晚雨細如霧。 難追阿連玩,徒詠希逸賦。陰晴天下同,吾事亦何預。 不須淵有珠,遑恤食無兔。人無百中秋,對月復幾度。 幸逢方外交,姑樂酒中趣。君看清夜徂,草上已多露。
nián zhōng qiū shí   bìng zāo shuǐ bǎi   tuī    
chuáng qián wèn bìng   cǎo cǎo shāng chóu xiàn zhì yìng   fán lǎo    
jīn nián xìng qiáng jiàn   jiā jié xīn huì kuàng yǒu zuò shàng xiāo   sàn ōu    
zūn qián qīng xīng   shù qīng wén nán shān yòu cháo wǎn      
nán zhuī ā lián wán   yǒng yīn qíng tiān xià tóng   shì    
yuān yǒu zhū   huáng shí rén bǎi zhòng qiū duì   yuè    
xìng féng fāng wài jiāo   jiǔ zhōng jūn kàn qīng cǎo   shàng duō