中秋

元代 赵秉文
天风吹河汉,明月悬清光。清光不可掇,流影入杯觞。 吸此风露魄,洗我芥蒂肠。向来功名心,一笑冰沃汤。 人生几中秋,弹指三万场。胡为置冰炭,不使心清凉。 此心如秋月,虚明洞八方。此身万化中,太山一毫芒。 尚无物与我,何者为彭殇。推琴黄叶落,搔首白云翔。 解衣一盘礴,清境堕渺茫。
tiān fēng chuī hàn   míng yuè xuán qīng guāng qīng guāng duō liú   yǐng bēi shāng    
fēng   jiè cháng xiàng lái gōng míng xīn   xiào bīng tāng    
rén shēng zhōng qiū   tán zhǐ sān wàn chǎng wéi zhì bīng tàn   shǐ xīn 使 qīng liáng    
xīn qiū yuè   míng dòng fāng shēn wàn huà zhōng tài   shān háo máng    
shàng   zhě wèi péng shāng tuī qín huáng luò sāo   shǒu bái yún xiáng    
jiě pán   qīng jìng duò miǎo máng