终南山馆

宋代 汪元量
夜凉金气转凄其,正是羁孤不寐时。 千古伤心南渡曲,一襟清泪北征诗。 霜凝鞞鼓星横剑,风卷旌旗月满卮。 旅雁已离榆塞去,帛书摇曳过江迟。
liáng jīn zhuǎn   zhèng shì mèi shí  
qiān shāng xīn nán   jīn qīng lèi běi zhēng shī  
shuāng níng xīng héng jiàn   fēng juǎn jīng yuè mǎn zhī  
yàn sāi   shū yáo guò jiāng chí