終南山館

宋代 汪元量
夜涼金氣轉淒其,正是羈孤不寐時。 千古傷心南渡曲,一襟清淚北征詩。 霜凝鞞鼓星橫劍,風卷旌旗月滿卮。 旅雁已離榆塞去,帛書搖曳過江遲。
liáng jīn zhuǎn   zhèng shì mèi shí  
qiān shāng xīn nán   jīn qīng lèi běi zhēng shī  
shuāng níng xīng héng jiàn   fēng juǎn jīng yuè mǎn 滿 zhī  
yàn sāi   shū yáo guò jiāng chí