【中吕】普天乐 其八

元代 关汉卿
隔墙听琴月明中,琴三弄,闲愁万种,自诉情衷。要知音耳朵,听得他芳心动。 司马、文君情偏重,他每也曾理结丝桐。又不是《黄鹤醉翁》,又不是《泣麟悲凤》,又不是《清夜闻钟》。
qiáng tīng qín yuè míng zhōng   qín sān nòng   xián chóu wàn zhǒng   qíng zhōng yào zhī yīn ěr duo   tīng fāng xīn dòng
wén jūn qíng piān zhòng   měi zēng jié tóng yòu shì huáng zuì wēng 》,   yòu shì lín bēi fèng 》,   yòu shì qīng wén zhōng 》。