重经南日,吊沈彤庵相国

明代 张煌言
木落天空肃气森,重来海岸怅人琴!从秦狐偃空投璧,去越鸱夷枉铸金。 渭曲璜随双鲤逝,延津剑化一龙吟。只今桑下谁相语,独倚孤篷泪不禁!
luò tiān kōng sēn   chóng lái hǎi àn chàng rén qín   cóng qín yǎn kōng tóu   yuè chī wǎng zhù jīn
wèi huáng suí shuāng shì   yán jīn jiàn huà lóng yín zhī jīn sāng xià shuí xiāng   péng lèi jīn