重經南日,吊沈彤庵相國

明代 張煌言
木落天空肅氣森,重來海岸悵人琴!從秦狐偃空投璧,去越鴟夷枉鑄金。 渭曲璜隨雙鯉逝,延津劍化一龍吟。只今桑下誰相語,獨倚孤篷淚不禁!
luò tiān kōng sēn   chóng lái hǎi àn chàng rén qín   cóng qín yǎn kōng tóu   yuè chī wǎng zhù jīn
wèi huáng suí shuāng shì   yán jīn jiàn huà lóng yín zhī jīn sāng xià shuí xiāng   péng lèi jīn