重过清虚庵

宋代 董嗣杲
绝境惟闻天籁音,山游重缀壁龛吟。 春生仙甕新篘酒,尘锁书床旧调琴。 丹井月空梧积满,瑶台雨渍藓埋深。 明朝襆被归城市,万叠苍峦有梦寻。
jué jìng wéi wén tiān lài yīn   shān yóu zhòng zhuì kān yín  
chūn shēng xiān wèng xīn chōu jiǔ   chén suǒ shū chuáng jiù tiáo qín  
dān jǐng yuè kōng mǎn   yáo tái xiǎn mái shēn  
míng cháo bèi guī chéng shì   wàn dié cāng luán yǒu mèng xún